Mang vết thương cuộc đời, Trịnh Công Sơn như con ve sầu khổng lồ không thôi lột xác để làm những hóa thân ca hát. Trên từng phím đàn, ông mở vết thương lòng mình để chia sẻ với tha nhân.
Chợt nhớ hình ảnh con chim Di trong tiểu thuyết “Tiếng chim hót trong bụi mận gai”, loài chim ấy để được cất tiến
g hót long lanh phải tự mình đâm vào bụi mận gai tứa máu, và khi tiếng hót cất lên là lúc trái tim nó vỡ ra, hồn lìa khói xác. Hạt bụi đã nào hóa kiếp thân người…Nhưng tiếng con chim Di ấy vẫn còn hót mãi trong bụi mận gai, hạt bụi ấy vẫn ngày ngày rong chơi lộng lẫy dưới ánh mặt trời. Bậc thức giả ấy vẫn tiếp tục hành giả, giúp con người nhận diện gương mặt tình yêu, những hóa thân như có phép lạ chỉ xuất hiện khi ai đó chợt nhận ra những giấc mơ đời hư ảo.
Tôi yêu nhạc Trịnh vì sự giản dị của “người hát rong đi qua trần gian”, bởi trong nhạc có thơ. Nhạc thơ song sinh từ niềm thôi thúc muốn tỏ tình với cuộc đời, thơ và nhạc là đôi cánh để bay chở tình yêu, là nghiệm suy những nỗi buồn nhân gian ở lại. Mỗi khúc hát của Trịnh là mỗi giấc mơ hoá thân thu mình bé lại làm mưa tan giữa trời, là mỗi lần tâm hồn bụi bặm của ta được tuôn tưới, gột rửa, thấy nỗi buồn vơi đi, lòng cơ hồ bằng an và niềm vui trở lại. Điều gì ở nhạc Trịnh khiến người ta sau khi đi qua mong manh, tuyệt vọng, bỗng chọn được một niềm vui cho mỗi ngày đang sống? Sau ba ngàn thế giới trong nước mắt, chợt tìm thấy trong bể khổ nụ cười của Huệ Năng?
Chiều nay mưa, lạnh, buồn, thả hồn mình trong tiếng hát Khánh Ly, hát giản dị, hát “như không”, hát vừa như độc thoại vừa như tâm tình, và hát trong trẻo ngay cả khi âm nhạc đầy bi thương………….
Tôi yêu nhạc Trịnh vì sự giản dị của “người hát rong đi qua trần gian”, bởi trong nhạc có thơ. Nhạc thơ song sinh từ niềm thôi thúc muốn tỏ tình với cuộc đời, thơ và nhạc là đôi cánh để bay chở tình yêu, là nghiệm suy những nỗi buồn nhân gian ở lại. Mỗi khúc hát của Trịnh là mỗi giấc mơ hoá thân thu mình bé lại làm mưa tan giữa trời, là mỗi lần tâm hồn bụi bặm của ta được tuôn tưới, gột rửa, thấy nỗi buồn vơi đi, lòng cơ hồ bằng an và niềm vui trở lại. Điều gì ở nhạc Trịnh khiến người ta sau khi đi qua mong manh, tuyệt vọng, bỗng chọn được một niềm vui cho mỗi ngày đang sống? Sau ba ngàn thế giới trong nước mắt, chợt tìm thấy trong bể khổ nụ cười của Huệ Năng?
Chiều nay mưa, lạnh, buồn, thả hồn mình trong tiếng hát Khánh Ly, hát giản dị, hát “như không”, hát vừa như độc thoại vừa như tâm tình, và hát trong trẻo ngay cả khi âm nhạc đầy bi thương………….

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét